Trong cuộc sống hằng ngày, biết bao nhiêu điều trùng hợp ngẫu nhiên xảy ra. Vậy mà lạ thay, có một sự trùng hợp ngẫu nhiên giữa ngày xuân, nay đã trở thành lịch sử.
THỜI ĐÀM
Đã bước sang năm thứ năm của nhiệm kỳ thứ XI Đại hội Đảng Cộng sản Việt Nam. Cũng là năm thứ 85 Đảng chèo lái, dẫn dắt con thuyền cách mạng Việt Nam.
Do không mấy quan tâm đến bản tin thời tiết, lại do một chút cái máu đặc công bướng bỉnh, bất cần xa xưa còn sót lại, không hiểu sao tôi lại chọn đúng vào những ngày mưa gió dầm dề giáp Tết này để làm cú xuyên dọc chiều dài đất nước phía sau vô lăng.
Nỗi nhớ của mình hay dồn lại vào cuối năm, để rồi nỗi nhớ dắt mình thăm lại chỗ này một chút, chỗ kia một chút, nhắc mình gởi trìu mến vào những nơi đã quên chưa gởi, thăm những người thân quen đã lâu chưa thăm, sắp xếp lại những kỷ vật để vương vãi đâu đó trong nhà…
Giống như một cơ may, nhưng không hẳn. Có lẽ đây là sự "hữu duyên" của số phận tưởng bỏ quên bao năm rồi cũng đến ngày "tương ngộ". Bắt nguồn từ cảm xúc, diễn ra trong cảm xúc và cũng hồi sinh nhờ tình cảm của con người. Đó là câu chuyện về hành trình tìm lại nghi thức hát cửa đình trong ca trù của người Việt xưa.
Khi tiếng chiêng quyện với tiếng trống, khèn và các thiếu nữ Chu Ru bước vào vòng múa, đấy là lúc dấy lên một cảm giác rất rõ rệt về sự bất lực của ống kính máy ảnh trước dòng âm thanh huyền thoại làm nền cho những vũ điệu uyển chuyển.
Ngày đó cứ độ 26 đến 29 Tết, thế nào mẹ cũng thúng mủng quang gánh bó túm rau cỏ, chuối, bánh… những thứ “nhà trồng được” đem ra chợ Tết. Cái chợ quê họp ở cuối con đê làng dài hơn ba cây số, cao nghêu và lồi lõm ổ gà ổ chuột, hai bên rìa cỏ may mọc tua tủa bung bông tim tím, gió lướt một làn nhẹ nhẹ là nghiêng ngả, đung đưa, lượn sóng dưới mỗi ban mai, hoàng hôn.
1. Người lính già Nguyễn Hữu Chiến đứng lặng trên cầu Nhật Tân, ông chẳng thể ngờ cách cây cầu Long Biên không xa, nơi 61 năm trước, ông cùng đồng đội hùng dũng tiến vào giải phóng Thủ đô lại mọc lên cây cầu rộng lớn, thanh thoát, mềm mại vắt qua sông Hồng. Bên cạnh, lũ trẻ háo hức tạo dáng chụp ảnh, cố thu vào cả năm trụ cầu cao vút, tượng trưng cho năm cửa ô Hà Nội. Nhưng người lính già này còn vui hơn khi sang bờ bên kia là đại lộ rộng thênh thênh mang tên người Anh cả của Quân đội nhân dân Việt Nam, vị tướng huyền thoại Võ Nguyên Giáp.
Một người lính bình thường đã chạm vào thời khắc lịch sử: Kéo cờ giải phóng đảo Song Tử Tây, mở màn giải phóng quần đảo Trường Sa ngày 14-4-1975 nay trở về với sự giản dị của đời thường: làm công tác xã hội và trồng rau, thả gà…
Có một nỗi nhớ rất chung cho những ai đi chợ cuối năm, trong cái ngồn ngộn thịt thà bánh trái, trong cái xộc xệch nhếch nhác hoa héo rau nát, trong ồn ào tranh cãi mặc cả lời qua tiếng lại, tấp nập chèo kéo níu đẩy... Thế nào cũng có, ở một góc nào đấy, một chiếc xe đạp cũ hay một quang gánh sậm mầu, chất đầy những bó mùi già be bé thắt một sợi rơm, mỏng manh như thể buộc vờ, để mùi hương trong lành thanh khiết của nó cứ thế mà tỏa ra, làm dịu đi cái không khí xô bồ đang diễn ra chung quanh.
Giáp Tết, bà con Việt kiều ở Thủ đô Phnom Penh (Campuchia) tất bật chuẩn bị đón năm mới. Dẫu cuộc sống của nhiều gia đình còn gặp khó khăn, nhà nào cũng cố gắng mấy ngày Tết có sắc mai vàng, trên bàn thờ bày mâm ngũ quả cùng món ăn truyền thống, thắp nén nhang tưởng nhớ, biết ơn ông bà tổ tiên.