Chia sẻ của một du học sinh Việt tại Đức:

“Tôi chọn ở lại, Đức an toàn, Việt Nam cũng an toàn, chỉ có hành trình về là nguy hiểm”

Thứ Sáu, 20/03/2020, 11:50:23

NDĐT- Chị Nguyễn Quỳnh Trang hiện là du học sinh Việt Nam tại thành phố Ingolstadt, bang Bayern, CHLB Đức. Trong những ngày này, khi dịch Covid-19 diễn biến phức tạp trên thế giới mà tâm điểm là tại khu vực châu Âu, rất nhiều Việt kiều ở châu Âu nói riêng và trên thế giới đã và đang hồi hương để tránh dịch. Nhưng, chị Quỳnh Trang lại không lựa chọn theo số đông ấy, chị quyết định ở lại Đức dù đã có kế hoạch và đặt vé về Việt Nam trước khi bùng phát dịch. Chị cho rằng “ở Đức an toàn, ở Việt Nam cũng an toàn, chỉ có hành trình về là nguy hiểm, hãy tự bảo vệ mình trước đã”. NDĐT xin giới thiệu tới độc giả chia sẻ của chị Quỳnh Trang về quyết định ở lại giữa tâm dịch. Bài viết thể hiện quan điểm cá nhân của tác giả.

“Tôi chọn ở lại, Đức an toàn, Việt Nam cũng an toàn, chỉ có hành trình về là nguy hiểm”

Chị Nguyễn Quỳnh Trang đứng bên ngoài khu nhà nơi chị sinh sống tại thành phố Ingolstadt, bang Bayern, CHLB Đức.

Khi virus Covid-19 tấn công Vũ Hán, không ai có thể tưởng tượng, thứ nhỏ nhoi ấy lại có thể làm cả thế giới “toang” với tốc độ chóng mặt đến thế này và có vẻ như, còn nhanh hơn nhận thức của con người.

Sau kỳ nghỉ lễ Giáng sinh và đón năm mới ở Đức, mọi thứ vẫn diễn ra bình thường, tôi còn đặt vé về Việt Nam, quá cảnh ở Bắc Kinh một ngày để thăm thú. Nhưng Vũ Hán thất thủ chỉ sau hai tuần và những ngày sau đó, tình hình dịch bệnh tại Trung Quốc diễn biến phức tạp đến mức khó kiểm soát. Lệnh cấm bay và nhập cảnh được ban hành, chuyến bay của tôi bị hủy bỏ. Ở thời điểm đó, châu Âu mới chỉ ghi nhận vài chục ca mắc Covid-19 đã được kiểm soát, riêng Đức chỉ có 16 ca và hồi phục 100% tính đến 25-2, Việt Nam cũng vậy.

Tôi cũng như những du học sinh và người dân ở Đức, vẫn rất lạc quan, đi du lịch và tham dự lễ hội ở khắp nơi. Và như đã nói, tốc độ lây lan của Covid-19 nhanh hơn cả nhận thức của con người và vì sự di chuyển, tiếp xúc xã hội tăng cao trong mùa lễ hội, châu Âu thất thủ chỉ trong ba tuần sau đó.

Một tuần trước khi dịch chính thức bùng phát ở châu Âu, tôi đặt vé về Việt Nam của Air France, bay từ Munich, quá cảnh ở Paris về Tân Sơn Nhất. Mỗi ngày, mặc định bản tin của tôi trên màn hình điện thoại là bảng thống kê tình hình dịch Covid-19 trên thế giới. Nhìn “cuộc đua” của Ý, Pháp, Đức với hàng trăm hàng ngàn ca nhiễm mới trên bảng thống kê này mỗi ngày, trong tôi trống rỗng và hiểu, đường về nhà ngày một xa.

Trong hai tuần, dịch Covid-19 lây theo cấp số nhân, nhanh đến chóng mặt. Ngày nào tôi cũng đọc tin tức, xem tình hình châu Âu thế nào rồi, đã cấm bay chưa, đã đóng cửa biên giới chưa, đã có lệnh cách ly bắt buộc chưa, giải pháp tiếp theo là gì,…

Bến tàu giờ cao điểm cũng lác đác người, ở Nord Bahnhof, thành phố Ingolstadt, bang Bayern, CHLB Đức.

Rồi chuyện gì đến cũng đến, trước 15-3 phải khai báo y tế và sau 15-3 thì cách ly bắt buộc 14 ngày đối với người muốn nhập cảnh vào Việt Nam. Tại Đức, ngày 16-3, thầy giáo của tôi thông báo rằng, trường đại học sẽ đóng cửa cho đến khi có thông báo lại, ít nhất đến hết ngày 19-4. Cũng kể từ ngày này, hầu hết các tụ điểm vui chơi, giải trí, mua sắm bắt buộc đóng cửa trên hầu hết các bang ở Đức. Chỉ có siêu thị, nhà thuốc, vận chuyển cơ bản và cửa hàng cung cấp nhu yếu phẩm, thực phẩm, nhà hàng là được mở cửa trong giờ quy định.

Theo số liệu thống kê của Worlometer, ngày 18-3, Đức có 12.327 trường hợp mắc Covid-19, đến ngày 19-3, đã lên đến 15.320 trường hợp mắc với 44 ca tử vong và đang ở top năm quốc gia có số ca nhiễm Covid-19 lớn nhất bên ngoài Trung Quốc đại lục.

Những cha, mẹ ở Đức cũng bối rối khi phải trông con bất đắc dĩ trong nhiều tuần. Người Đức cũng đi gom hết mọi thứ họ cần tích trữ. Không còn lạ khi thấy những kệ bày thực phẩm khô, thực phẩm tươi, giấy vệ sinh, nước rửa tay… trống trơn. Các siêu thị phải dán thông báo khuyến cáo khách hàng mua vừa đủ dùng. Xe buýt vẫn hoạt động, nhưng không bán vé trên xe, khách phải đi cửa sau để bảo đảm an toàn cho tài xế.

Những kệ rau tươi, hoa quả trống trơn ở siêu thị.

Người dân ở Đức chưa biết làm gì hơn trong tình hình hiện nay ngoài việc tự bảo vệ lấy bản thân mình và chờ những chính sách tiếp theo của chính phủ. Mọi người cùng ở nhà, hạn chế ra ngoài, hạn chế sử dụng phương tiện công cộng, luôn giữ khoảng cách với người khác. Những con đường, những sân chơi, công viên không bóng người, cảnh tượng y chang những bộ phim khoa học viễn tưởng. Thế nhưng, tuyệt nhiên không có ai ở đây đeo khẩu trang cả, họ cho rằng điều đó là không cần thiết và không có ý nghĩa trong việc ngăn chặn Covid-19. Một số người trẻ vẫn có vẻ chưa nhận thức được tầm quan trọng của việc tự cách ly này, họ vẫn tụ tập nơi công cộng trước sự phản đối của mọi người. Đến nay, nhiều bang ở Đức đang thảo luận việc ban hành lệnh cấm người dân ra ngoài đường như ở Ý, Pháp.

Trên các hội nhóm du học sinh tại Đức, nhiều cuộc tranh luận nổ ra, ai cũng hoang mang việc nên ở lại hay về. Những bạn đã đặt vé liệu có về được hay không? Những bạn chưa đặt vé có nên về không? Ở lại thì sống thế nào khi không còn việc làm thêm mà chi phí thì đắt đỏ? Hết hạn visa trong thời gian này thì phải làm sao? Về rồi liệu có sang được nữa không? Hàng ngàn câu hỏi, hàng ngàn quan điểm và những thông tin được các bạn thu thập hằng ngày, cho đến giờ, mọi thứ vẫn chưa có hồi kết.

Con đường đi bộ vắng bóng người ở trung tâm thành phố Ingolstadt, bang Bayern, CHLB Đức.

Hôm nay, Air France gửi email cho tôi, hỏi tôi rằng, liệu tôi có muốn đổi chuyến bay sớm hơn để hồi hương không, vì từ sau 23-3, hầu hết các chuyến bay sẽ bị hủy bỏ. Tôi quyết định không về. Ở Đức an toàn, ở Việt Nam cũng an toàn, chỉ có hành trình về là nguy hiểm, tôi đang khỏe mạnh, tôi không mạo hiểm. Tôi không biết mình sẽ gặp Covid-19 ở đâu, trên tàu ra sân bay, ở sân bay trên máy bay hay chỉ bằng một cái chạm tay vô tình vào nắm cửa. Về nhà hay ở lại, đối với tôi không có gì khác nhau nhưng nếu hành trình về không thuận lợi, tôi chẳng phải sẽ có thể lây bệnh và trở thành nguồn lây nhiễm tiếp theo khi về tới Việt Nam hay sao.

Dù thế nào, Đức không bỏ rơi tôi, Việt Nam sẽ dang tay đón tôi nhưng bản thân tôi phải tự vệ trước Covid-19 đã. Trong đó, việc hạn chế di chuyển và tiếp xúc xã hội, chính là giải pháp được khuyến cáo hiện giờ. Mong từng ngày, từng ngày cơn nạn qua đi, để học sinh, sinh viên được tới trường, để mọi người vui vẻ sống, để kinh tế thế giới được phục hồi.

NGUYỄN QUỲNH TRANG

Du học sinh Việt Nam tại thành phố Ingolstadt, bang Bayern, CHLB Đức