Bản năng mẹ

Nhà tôi tựa lưng vào sườn đồi, cách dãy phòng ở của Khu nội trú sinh viên Đại học Đà Lạt một hàng rào thấp và bãi đất khá rộng, mọc dày cây dã quỳ. Đó là loài hoa báo nắng, nở vàng rực, lả lướt trong gió lạnh, tạo nên một vẻ đẹp khó tả, xao xuyến lòng người suốt vài tháng đầu mùa khô Tây Nguyên. Bãi dã quỳ nhiều năm rồi là vương quốc của chuột, một vài đôi sóc xám và mấy con mèo hoang.

Giấc mơ thơm mùi cỏ dại

Chợ quê, những mặt người ủ ê với mớ cá đồng, miếng thịt, vài bó rau còn nguyên rễ được cột vội bằng lá dứa. Mới hơn...

Cây đào tiên trong vườn

Những trưa hè đến với tôi thật êm mát, yên lành dưới tán cây đào tiên trong vườn. Chẳng biết vì sao loài cây này ở quê...

Hương sen vương vấn

Suốt mấy tháng mùa hè nắng nóng như thiêu như đốt, nhiều loài hoa còi cọc không phát triển nổi vì nắng nóng, thì sen, cứ bừng...

Cõng em đi khắp thế gian

Tính anh vẫn vậy, chẳng chú ý tới một ai, anh chỉ mê đi khắp mọi nơi với chiếc xe máy chẳng bao giờ rửa, bụi bậm...

Người đã cứu tôi trong ngày chạy giặc

Tôi bắt đầu từ mái tóc bạc như cước và nét mặt phúc hậu của bà, người phụ nữ độ tuổi bát tuần đang ngồi trước mặt...

Nếp cái hoa vàng

Nếp cái hoa vàng cho loại gạo nếp dẻo, thơm, ngon, mà không loại nếp nào sánh nổi. Nấu xôi, nấu chè, làm bánh, nấu bánh chưng…...

Len

Cái hôm Hà Nội vừa có gió nồm, tôi xuống đầm Trấu mua sách, chợt quá chân xuống mạn chợ bờ sông. Định mua ít ngô và...

Một ngày mới

Chiều muộn, trời nổi cơn giông, xuất hiện những đám mây xám xịt ở đâu kéo về. Lúc ấy, Lâm đang trên đường từ cơ quan về....

Bao nhiêu cho đủ một thói quen?

Những ngày còn bé, ở nhà với bà, tôi được bà ngoại tập cho thói quen dậy sớm. Cứ tầm năm giờ sáng là bà trở dậy,...