Vì văn chương, hay còn vì mục đích nào khác?

LTS - Việc tác phẩm của một số tác giả là người Việt ở nước ngoài được xuất bản trong nước trở thành điều bình thường trong sinh hoạt văn hóa nước nhà nhiều năm nay. Đó không chỉ là biểu thị của tinh thần hòa hợp dân tộc, mà còn là một yếu tố có thể góp phần để văn chương Việt Nam thêm phong phú. Song từ sự cởi mở đó lại nảy sinh hiện tượng ca ngợi quá đà một số tác giả, tác phẩm dù đó không phải là tác giả, tác phẩm xuất sắc, thậm chí có tác phẩm còn mang tải nội dung thiếu thiện chí với chế độ xã hội và đất nước, con người Việt Nam... (14/07/2019)

TIN BÀI KHÁC

Chiều Tây hồ

  09/08/2019
 

Vũ khúc cánh đồng

  09/08/2019
 

Con đường em

  09/08/2019
 

Ăn chung

  09/08/2019
1 Giọng có chút ngậm ngùi, Thào Hùng Khải nhớ lại: Ngày đầu từ Nguyên Bình (Cao Bằng) đến với đất Bảo Lâm (Lâm Ðồng) hơn hai mươi năm trước, người Mông bản anh chỉ mang theo cái bồng vải trên lưng bên trong có mấy nắm hạt giống, vài ba cái lưỡi cuốc, lưỡi cày. Tài sản người Mông di cư từ vùng núi đá phía bắc đến cao nguyên đất đỏ phía nam chỉ vậy, không có gì khác ngoài cái đói, cái nghèo và khao khát đổi đời. Nơi Khải cùng bản Mông của anh tìm đến lập cư là vùng rừng sâu, quê hương của đồng bào Cơ Ho bản địa. Người miền núi nơi này cũng nghèo, cũng khổ không hơn gì những người anh em từ phương xa đến. Chỉ khác chăng, họ là “chủ cũ” với cuộc sống an yên lâu đời giữa đại ngàn Tây Nguyên… 

Người mắc lỗi

  02/08/2019
Tôi chuyển đến nhà trọ mới. Ngôi nhà xây cấp bốn đứng biệt lập, sâu hun hút trong ngõ, cạnh đường dẫn vào nghĩa trang. Đêm đầu tiên, tôi đang sắp xếp đồ đạc thì nghe tiếng đất đá ai đó ném vào tường, vào cửa bùm bụp. Tôi chạy ra, thấy một bóng người gầy nhẳng, dật dờ bước về phía nghĩa địa. Có lẽ đó là lời cảnh báo của xóm này với vợ chồng tôi rằng hãy liệu liệu mà sống không thì biết tay các ông. Nhìn ánh sáng lờ nhờ phát ra từ nghĩa địa, vợ tôi có vẻ sợ. Không gian yên ắng, lâu lâu mới có vài tiếng chó sủa nhặng lên. Hai vợ chồng tôi ở quê ra thành phố làm việc, hoàn cảnh gia đình khó khăn, tìm được chỗ trọ rộng và rẻ như thế này là tốt rồi. Tôi an ủi vợ: “Thôi thì mình cứ sống tốt với người ta, chắc người ta cũng tốt với mình”.  

Cảm nhận lan man về một xứ sở hào hoa

  02/08/2019
Tôi ngỡ ngàng và thích thú cầm cuốn sách Giáo sư Hà Minh Đức vừa gửi tặng: “Vẻ đẹp của một xứ sở hào hoa”, Triết luận (Nhà xuất bản Thuận Hóa, 2019). Hơn chục năm qua, khi đã đạt mốc tuổi trên dưới tám mươi, Giáo sư cho ra sách đều đều, cuốn nào cũng đẹp cũng có nhiều cái hay, cuốn này đọc chưa xong tôi đã được ông cho cuốn khác.  

Chiếc áo của con

  25/07/2019
 

Tôi là Sứ đây!

  25/07/2019
(Kính dâng hương hồn liệt sĩ Phan Thị Ràng, nguyên mẫu của chị Sứ trong tiểu thuyết Hòn Ðất) 

Mỗi sớm mai là một lên đường

  25/07/2019
(Ðọc trường ca Phồn sinh của Nguyễn Linh Khiếu - NXB Hội Nhà văn, 2018) 

Tim lửa

  25/07/2019
Đêm trên cánh đồng làng tĩnh mịch. Bầu trời không sao, thỉnh thoảng lại rực sáng lên bởi một loạt hỏa châu bắn lên từ chi khu. Cầm không muốn chèo ghe ra đồng nữa mà nằm trên ghe, ngước nhìn hỏa châu đang rỉ rả bay. Cô nhẹ nhàng vuốt lên cái vỏ sò trắng sáng, thứ vỏ được mài nhẵn để làm dây đeo cổ cho mấy cậu bé con. Trong đầu Cầm hiện lên hình ảnh một chàng trai đen nhẻm, chạy như bay trên bờ ruộng, miệng không ngớt xua bầy vịt chen chúc bơi dưới chân mình. Cầm cười, chạnh lòng. Thiết! Cầm chợt nhớ và lo cho Thiết quá. Mới đây thôi, ở giữa cánh đồng, Thiết còn nắm tay Cầm hứa hẹn: